tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại
Điêu khắc Hy Lạp cổ đại đại diện cho một trong những truyền thống nghệ thuật có ảnh hưởng sâu rộng và trường tồn nhất trong lịch sử nhân loại, phát triển rực rỡ từ thế kỷ thứ 8 trước Công nguyên đến thế kỷ thứ 1 sau Công nguyên. Những kiệt tác này phục vụ nhiều chức năng, từ sùng bái tôn giáo đến tưởng niệm công cộng và trang trí kiến trúc. Các nhà điêu khắc đã phát triển những kỹ thuật cách mạng trong việc chế tác đá cẩm thạch và đồng, đạt được mức độ chính xác về giải phẫu và biểu cảm cảm xúc chưa từng có. Những đổi mới kỹ thuật của họ bao gồm việc phát triển phương pháp đúc khuôn sáp chảy dùng cho tượng đồng và sử dụng các công cụ định điểm trong chạm khắc đá cẩm thạch. Những bức tượng này thường được sơn bằng những màu sắc rực rỡ, dù phần lớn đã mất lớp sơn nhiều màu ban đầu theo thời gian. Các nghệ sĩ đã làm chủ hoàn hảo việc thể hiện hình thể con người, thiết lập tư thế đối trọng (contrapposto) và tỷ lệ lý tưởng, điều này đã ảnh hưởng đến nghệ thuật phương Tây trong hàng thiên niên kỷ. Các nhà điêu khắc Hy Lạp cũng đi tiên phong trong điêu khắc kiến trúc, tạo ra những dải phù điêu và mái pediment công phu cho các đền thờ và công trình công cộng. Tác phẩm của họ trải dài từ những bức tượng tôn giáo khổng lồ đến chân dung tinh tế, thể hiện sự linh hoạt cả về quy mô lẫn chủ đề.